Về lại đất Quảng

Posted on May 6, 2013 by Jonathan London
Updated ngày 27, tháng 5, 2013

Hai tuần lễ đã qua rất nhanh. Và ngày mai, một chuyên đi sang Viêt Nam rất nhớ sẽ kết thức … Chuyến đi này sẽ nhớ mãi vì một số lý do khác nhau…

Hai tuần lễ qua rất nhanh.  Ngày mai, chuyến đi Việt Nam thật đáng nhớ này sẽ kết thúc…  Tôi sẽ nhớ mãi chuyến đi này vì nhiều lý do khác nhau…

Yêu tố quan trọng nhất không phải là việc dự hội thảo về tranh chấp Biển Đông Nam Á. Và không phải là bước vào dư luận trên cyber space của Việt Nam…dù hai điều này cũng là hai kinh nghiệm rất hay và sâu ý nghĩa cả về mặt sự nghiệp lẫn về tâm lý của bản thân mình….

Kinh nghiệm đáng nhớ nhất không phải là việc tham dự hội thảo về tranh chấp Biển Đông, cũng không phải là việc bước vào dư luận trên cyber space của Việt Nam.  Dù hai điều này cũng là hai kinh nghiệm rất hay và ý nghĩa cả về mặt sự nghiệp lẫn tâm lý cho bản thân…

Thế nhưng cao hơn cả là chuyến đi này tôi đã có cơ hội vô giá…là lại gặp một số ít người ở Quảng Nam và Đà Nẵng, nơi tôi đã sống ở và làm việc cách đây 13 năm (1999-2000)…khi là sinh viên nghiên cứu…

Nhưng kinh nghiệm đáng nhớ hơn cả là tôi đã có dịp gặp một ít bạn bè ở Quảng Nam, Đà Nẵng, nơi tôi đã sống và làm việc cách đây 13 năm (1999-2000), khi đang là sinh viên nghiên cứu…

Xin nêu năm người đặc biệt tôi đã lại gặp. Trong đó 3 người là người dân ở tiêu biểu một thị xã trong một huyện trung du của tỉnh Quảng Nam… trong ba người đó một là người dân ngày xưa là lính VN Công Hòa bị thượng nặng, nhưng trước kia, khi tôi gặp, anh ta đã coi tôi như một con….Một người thứ 2 là một chị anh hùng cách mạng (theo cách mạng từ 17 tuổi (bị trại giam côn đảo 7 năm) và về nhà năm 1975 mới biết đã mất cả 8 người trong nhà vì bôm của Mỹ…cũng coi tôi như một con — gợi  mình  “con”… ngày nào ngày xưa mời tôi vào nhà ăn cơm… và một là CT UBND Huyện. Cách đây 13 năm cả ba người có quan tâm đến mình, có giúp mình nhiều…Cả ba người đều là bạn mà lại gặp nhau dù rất ngắn thì thật là súc động.

Một người thứ tư là một người lãnh đạo của Tỉnh Quảng Nam, là ủy viên BCHTWĐ, và ngày xưa cũng đã giúp tôi tiến hành nghiên cứu về các vấn đề liên quan đến phúc lợi xã hội của tỉnh Quảng Nam. Lần nay chúng ta lại gặp nhau một cách rất tinh cơ, bất ngờ… thạt tuyệt vời…

Và người cuối cùng trong chuyến đi tôi gặp  là một người cao tuổi tôi vẫn gọi là “Dì”.  Dì đang sống với chồng cũng khoảng trên 80 tuổi.  Hai người này trước đây có tham gia chính trị của tỉnh QNĐN.  Cách đây 13 năm họ đã đón nhận tôi như một thành viên của gia đình…

Dù chẳng nói gì chi tiết về 5 người này, từ những lời ngắn nầy, ai mà đọc trang web này có bắt đầu hiểu làm sao tôi luôn coi Viêt Nam là quê thứ hai của tôi…

Dù chẳng nói nhiều chi tiết về những người này, ai đọc trang web ngắn này cũng hiểu được tại sao tôi luôn coi Việt Nam là quê hương thứ hai của mình…

JL

 

Share Button

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *