Thư gửi Việt Nam

 20inauguralbriefing2-superJumbo

Chúng ta đang sống những ngày rất lạ, và rất tiếc phải nói rằng mỗi ngày một xa lạ hơn và không còn cảm giác an toàn như trước. Vốn thường nghi ngờ những lời lẽ đao to búa lớn, nhưng lúc này tôi lại đồng ý với nhận định rằng thế giới đang có nguy cơ rơi vào một cơn khủng hoảng sâu rộng chưa từng thấy kể từ sau Thế chiến II, riêng nước Mỹ thì rơi vào cơn khủng hoảng chính trị lớn nhất kể từ thời Nội chiến.

Đối với Việt Nam, nguy cơ bị tác động xấu là không thể coi nhẹ. Khác so với vài tháng trước, Việt Nam ngày nay không còn chỗ dựa ngoại giao “an toàn” nữa, ít nhất cho đến khi ẩn số Trump lộ diện. Trong không khí bất an đó, tôi xin chia xẻ vài ý kiến về thời cuộc với tư cách là một công dân Mỹ và là bạn của Việt Nam—một Việt Nam của cả dân lẫn người trong bộ máy, của cả những người nghi ngờ về từ diễn biến, tự chuyển hoá, tự này tự kia…

Về an ninh quốc phòng. Thứ nhất, về an ninh quốc phòng, các bạn hãy bình tĩnh. Dù Trump có vô số những động thái khác lạ, nhưng quan điểm an ninh ở Biển Đông khó mà có thay đổi lớn so với thới Obama. Riêng về quân sự và ngoại giao, “chế độ mới” hẳn sẽ mạnh bạo hơn. Tuy nhiên, liệu bộ sậu của Trump có hành động đủ cẩn trọng hay không là một câu hỏi lớn cho tương lai. Lúc này chỉ có một điều chắc chắn là không có chuyện Mỹ rút lui khỏi biển Đông và khoanh tay trước những đòi hỏi bất hợp pháp của Tập Cận Bình.

Điều đáng chờ đợi, thậm chí rất đáng chờ đợi, là một số nhân vật trong bộ sậu của Trump. Chẳng hạn tướng Mattis (nick Chó Điên) được đánh giá là có trí tuệ và được tôn trọng từ lính đến sĩ quan. Trong khi đó, ông Rex Tillerson, ngoại trưởng mới được đề cử, vẫn còn là một ẩn số trong vấn đề Đông Á. Tuần trước, phát biểu “cấm Bắc Kinh không được tiếp cận các đảo nhân tạo ở biển Đông” có lẽ là lời nói hơi thiếu thực tế, tuy nhiên nó là tín hiệu cho thấy ông không phải là người thuận theo Bắc Kinh. Hơn thế nữa, hợp đồng hợp tác dầu khí giữa Exxon Mobil và Việt Nam mới ký tuần trước là một tín hiệu đáng ghi nhận khác (nhân tiện, cũng hy vọng rằng hợp đồng này không biến thành một vài căn nhà ở Tam Đảo).

Câu hỏi ở đây là liệu Mattis và Tillerson (nếu được phê chuẩn) cùng với những nhân sự khác của “chế độ mới” Hoa Kỳ có đủ năng lực cáng đáng nhiệm vụ hay không, và không kém phần quan trọng là khi cần họ có đủ ý chí lẫn trí tuệ để chống lại một Tổng thống độc tài như Trump hay không. Còn Việt Nam thì sao?

Trong thời gian tới Việt Nam phải (và tôi tin sẽ) tiếp tục tăng cường quan hệ với các đối tắc trong khu vực. Tôi cũng khuyến nghị rằng dù kẻ lừa bịp đầu mầu cam nói gì đi nữa thì cũng hãy nhớ đại đa số các nước vẫn quyết tâm tìm kiếm một giải pháp an ninh bền vững cho Biển Đông.

Về kinh tế xã hội Thứ hai là kinh tế, vì chúng ta chưa rõ Việt Nam có cơ hội gì mới trong thời kỳ hậu Obama, nên những thách thức mà Việt Nam phải đối mặt vẫn y như cũ. Tất nhiên khả năng lớn là sẽ không còn hiệp định thương mại đa phương nữa. Ngay sau thắng lợi bầu cử (được Putin góp tay dàn dựng) của Trump, ta đã thấy cả Tập lẫn Abe đều đua nhau lấp đầy không gian mà Mỹ đã chiếm.

Với tổng giá trị của xuất khẩu Việt Nam sang Mỹ chiếm tới 20% GĐP thì Mỹ là mối quan hệ kinh tế mà Việt Nam không thể bỏ qua.  Trong khi đó, hai nước (dù Trump hoặc ai cầm quyền) vẫn còn chia sẻ những quyền lợi kinh tế xã hội. Ví thế tôi khuyến nghị Việt Nam cứ tiếp tục nỗ lực tái cấu lại nền kinh tế, đầu tư vào giáo dục sao cho hiệu quả hơn, tạo thêm công ăn việc làm cho người dân càng nhiều càng tốt.

Muốn Việt Nam trở thành một thị trường hấp dẫn, hãy chọn con đường chính đại. Hãy dũng cảm và sáng suốt để bảo vệ người lao động Việt Nam. Hãy dứt khoát nói không với những dự án không đảm bảo môi trường. Hãy hiểu và biết quý trọng giá trị câu ‘“dân cần nước sạch”. Làm như thế thì Việt Nam mới có lực để ‘chịu phát triển’ bền vững, và có chất lượng hơn so với những năm gần đây.

Về giáo dục. Cải cách giáo dục cách khác so với trước— không chỉ nói suông mà không chỉ xem ngành là ngành hành chính: phải thực sự coi trọng, phát triển năng lực lẫn tinh thần sáng tạo của nhà giáo, nhà nghiên cứu, và toàn xã hội – và không chỉ những người mà đang ở đọ tưởi trẻ. Phải thực sự sẵn sàng tiếp nhận, thực hiện, và thi nhiệm với những cách dạy hiện đại, phương pháp sư phạm mới. Mừng để thấy hiện nay đang có những nỗ lực về vấn đề này.

Quan trọng là những nỗ lực tiếp tục được để mạnh trong khi đó cách giới thiệu những ý tưởng, phương pháp được nghiên cứu, điều chỉnh và khuyến kích. Những cải cách này không thề màng tính ‘hành chính’ mà phải đưa sâu vào thình thần của giáo dục ở mọi bậc học và kể cả ngoài ngành.

Thị trường dĩ nhiên có vai trò của thị trường, nhưng không có nghĩa là phải hy sinh giáo dục phi lợi nhuận như chúng ta đang thấy. Đừng lạm dụng làm giầu bằng thương mại hoá mọi thể loại giáo dục. Việc những trường đại học phi lợi nhuận có tôn chỉ hoạt động dựa trên giá trị của những vĩ nhân như Phan Chu Trinh đang bị doạ đóng cửa, đang bị doạ bán là những sự kiện cực xấu.

Hãy đừng lấy PISA hoặc đào tạo ra vài nhà toán học thực giỏi làm thước đo. Tinh thần sẵn sàng đầu tư cho giáo dục của con cái sẽ vô cùng lãng phí nếu chúng ta (tức là cộng đồng nhà giáo và người dân) không đòi hỏi và xây dựng được một hệ thống giáo dục thực sự phản ánh tinh thần cởi mở, phản biện khoa học. Nếu không thế, chúng ta không có cơ sở gì để kỳ vọng đất nước Việt Nam cất cánh. Trong thời gian bất trắc này thì tốt nhất Việt Nam phải tìm cách để khắc phục những trở ngại còn lại để thực sự cải cách và đẩy mạnh nỗ lực cải cách.

Về chính trị, xã hội, và tương lai. Nguyên nhân nước Mỹ có một kẻ lừa bịp mị dân lên nắm quyền bắt nguồn từ những sai lầm của chính quyền Mỹ suốt 40 năm qua: mức sống của người lao động không được cải thiện cộng với sự suy yếu của nền tảng dân chủ do…. quyền lực nhóm!!! Một nguyên nhân khác là chiến lược tranh cử của bà Hillary thiếu hấp dẫn, phản ánh bằng việc 1 tỷ đôla đã bỏ ra mà vẫn thua.

Dù nền dân chủ Mỹ có nhiều vấn đề từ lâu, nhưng Mỹ đến ngày hôm nay vẫn được coi là một nước tiêu biểu cho dân chủ và những nguyên tắc của chủ nghĩa tự do. Tôi thừa nhận khoản khác giữa những nguyen tắc dân chủ ấy và tình hình thực tế ở bên Mỹ quá là báo động – cho đến mức tôi lo về tương lai về số phận của nước mình. Việc một nhân vật có nét độc tài như Trump thắng cử cộng với tình hình ở Châu âu, Nga v.v. dấy lên lo lắng về tương lai của dân chủ không chỉ là ở Mỹ mà còn cả trên thế giới.

Nhưng dù vậy, lý tưởng dân chủ vẫn luôn là nguồn cảm hứng. Vấn đề chỉ là bảo vệ và thúc đẩy như thế nào trong tình hình báo động của hôm nay. Ở đây vẫn phải lạc quan về Việt Nam.

Hiện nay người dân Việt Nam ngày càng quan tâm hơn đến số phận của đất nước mình. Và đây chính là lúc để cởi trói cho những giá trị chính trị quan trọng nhất đối với người dân Việt Nam từ thời Pháp đến nay: tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do báo chí, tự do tư duy chính trị. Nếu bạn hỏi tại sao tôi lại lạc quan khi những giá trị này chưa được tôn trọng đúng mức? Bởi vì tôi thấy ngày càng nhiều người Việt nhìn nhận rằng những quyền này là cần thiết hơn bao giờ hết.

Dù không loại trừ khả năng Ngài/kẻ lừa bịp mị dân sắp vào Nhà Trắng có thể gián tiếp đem lại lợi ích cho Việt Nam, chúng ta có đủ lý do để lo ngại về những kịch bản trước mắt có thể xảy ra của khu vực cũng như trên thế giới.

Trong tình trạng bất an hôm nay, tôi tin rằng người dân Việt Nam sẽ tiếp tục nỗ lực học hỏi, tham gia đóng góp và ra sức thúc đẩy một xã hội dân chủ hơn, văn minh, minh bạch, công bằng, và có trật tự. Tôi nghĩ rằng dù ở Việt Nam hay ở Mỹ hay bất cứ ở nơi nào trên trại đất, những nỗ lực phát triển xã hội thể theo nguyện vọng dân chủ và nhân vân vẫn là vấn đề cột lõi và cần được khuyến khích hơn bao giờ hết.

JL, Hà Nội

Share Button

24 thoughts on “Thư gửi Việt Nam

  1. Thật là tội nghiệp cho nước Mỹ, có một tân Tổng thống “độc tài”, người đã bị cả một giàn truyền thông lớn nhỏ xúm nhau “đánh”, chỉ còn biết cách chống đỡ bằng chính cái miệng cuả mình và Twitter. Hy vọng là ông ta sẽ không có bắt nhốt hay tra tấn những ai đã và sẽ chống đối ông ta. 😉

    Việc hợp đồng hợp tác dầu khí giữa Exxon Mobil và Việt Nam mới ký tuần trước đã cho thấy sự ngấm ngầm nhượng bộ cuả Bắc Kinh. Anh Jonathan nghĩ rằng Hà Nội tự ý quyết định mà không xin ý kiến ông Tập? Cũng sẽ chẳng có cái gọi là “quần chúng nổi dậy” hay “diễn biến hoà bình” gì sẽ xảy ra trong đất nước Việt Nam. Trung Quốc và Việt Nam có thể chia sẻ tài nguyên khai thác với Hoa Kỳ nhưng không bao giờ họ để cho ai động đến thể chế cuả họ. Mọi biểu hiện hay sự kiện đấu tranh nổi lên đây đó một đôi khi, nếu không bị đàn áp vùi dập, thì cũng chỉ là những “ngoại giao nhân dân”, hay diễn tập chống “thế lực thù địch” vưà tinh vi, vưà lộ liễu một cách khôi hài, ngu xuẩn. Nó sẽ làm thất vọng những người có thiện cảm với Việt Nam như anh, làm đau lòng những người Việt Nam nhiều mơ ước cho tương lai cuả đất nước mình, bởi vì trong “cái tinh thần” đó, không biết đến bao giờ người dân mới có quyền được bầu cử thật sự, thậm chí các đảng viên cũng không thể có quyền bầu lên ông đảng trưởng cuả mình.

    • “Việc hợp đồng hợp tác dầu khí giữa Exxon Mobil và Việt Nam mới ký tuần trước đã cho thấy sự ngấm ngầm nhượng bộ cuả Bắc Kinh”. Có lẽ bạn Seagull tin theo lời các báo rằng mỏ khí mà ExxonMobil kí hợp đồng nằm trong vùng biển tranh chấp nên đã đưa ra nhận định này. Tôi không biết chính xác toạ độ của mỏ khí Cá Voi Xanh nhưng biết rằng nó nằm ở lô 117, 118 ngoài khơi Đà Nẵng. (xem bản đồ https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1209590072482554&set=a.411830262258543.1073741826.100002947170939&type=3). Lô 117 thì nằm hầu như phía trên vạch cuối của đường lưỡi bò, còn lô 118 thì chỉ có một phần nhỏ nhú vào phần bên trong đường lưỡi bò. Như vậy, khi Tàu biết chắc mỏ khí nằm trong phần ló ra này (khả năng này không lớn) hoặc họ biết rõ mỏ khí này vắt ngang đường lưỡi bò thì họ mới có cơ sở để phản đối. Hơn nữa, đường lưỡi bò vừa bị toà trọng tài PCA phán là vô giá trị, nên việc họ phản đối cũng có thể khó mạnh miệng hơn trước. Nếu ExxonMobil hay bất cứ công ti nào khác kí hợp đồng cho các mỏ nằm trong các lô bên ngoài chẳng hạn như các lô 141-160 mà Tàu không phản đối thì lúc đó khả năng Bắc Kinh nhương bộ mới có cơ sở hơn.

      • Tôi nhớ không lầm thì các công ty khai thác dầu khí cuả Anh, Mỹ, Ấn Độ trước đây đã từng có mặt tại Biển Đông, trong lẫn ngoài đường lưỡi bò. Sau khi Trung Quốc cấm toàn bộ, họ dọn đi một thời gian nay Mỹ trở lại. Nhượng bộ ngang đây chưa đủ đâu.

      • Nhưng hưởng dầu khí ngọt nhất sướng nhất là Liên Xô sau 1975. Dầu thì hưởng, quân thì đóng tại Cam Ranh nhưng khi “Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới…” phía Bắc thì đại ca làm thinh, lơ ngang, để cho quân Tàu tàn sát dã man những người dân Việt Nam vô tội, vốn đã nghèo xơ xác.
        Vinh hoa phú quí mà chi, tranh giành quyền lực mà làm chi, anh em tàn sát lẫn nhau để cho ngoại bang hưởng suốt. Một mai biến thành Tây Tạng, chắc là sướng lắm.

    • Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói rất đúng, rằng Việt Nam không thể dọn nhà đi xa khỏi người hàng xóm đầy sức mạnh và quyền lực, nhưng Việt Nam có đủ sức xây dựng cho mình một nhà nước vững mạnh trong sạch, pháp trị; một chính phủ năng động, trách nhiệm. Xung quanh Trung Quốc có láng giềng nào cứ tối ngày chạy sang Bắc Kinh xin chỉ thị, xin viện trợ liên tu bất tận như Việt Nam không?

  2. Cảm ơn tấm lòng JL với VN! Tôi tin: VN tự lực, tự cường với tinh thần dân tộc mạnh mẽ sẽ vượt quá mọi thử thách, khó khăn để vừng bước trên con đường phát triển, bất chấp tất cả lý do khách quan của thế giới!
    Chúc mừng năm mới và mong hãy đến với VN bằng tấm lòng chân thành của người bạn đích thực!
    MN

    • Tôi cũng cảm ơn tấm lòng của một người nước ngoài, GS J. London đối với VN!
      Người VN hiện nay đã HOÀN TOÀN không còn niềm tin vào cái đảng đang độc tài lãnh đạo đất nước, vào cái gọi là “đổi mới” của đảng CSVN. Nó đã hết hạn sử dụng, vì chẳng còn gì để “đổi mới” nữa”, ông Trọng sang TQ để “thỏa thuận hợp tác” và “nhất quán” rằng đường lối vẫn như cũ! “Đổi mới nhưng không đổi màu”. Theo BBC, 30 năm “đổi mới”… thu nhập bình quân đầu nguời VN vẫn kém Cuba, kém hơn dân Kosovo, xứ nghèo nhất châu Âu. Năng xuất lao động của 27 người VN chỉ bằng 1 người Singapur. Cái gì đã làm nên sự khác biệt giữa VN với các nước khác???

      Trong tình thế không còn gì để mất này thì mọi sự thay đổi trên thế giới đều là tia hy vọng để người dân VN thoát khỏi cái thể chế toàn trị, đang kìm cặp áp bức mình!!!

      • @LêHa, sao bạn bi quan thế? lại gán ghép đủ mọi chuyện để chửi chế độ và kết luận thiếu khách quan? “Sự khác biệt giữa VN với các nước khác” có nhiều vấn đề trong quá khứ, hiện tại, tương lai và cả văn hóa, con người, tập quán… Tuy vậy, chắc ít người nhận thấy, một bộ phận con người VN có tật xấu nhất, khác biệt với thế giới, thể hiện trong câu: “Được làm vua, thua làm giặc!”

        • @MN
          “ĐƯỢC LÀM VUA, THUA LÀM GIẶC” – ĐÓ CHÍNH LÀ TÂM ĐỊA CỦA Đảng CSVN.!
          Không khác gì các chế độ phong kiến xưa kia. Miệng kẻ thắng cuộc nào hô hoà hợp hòa giải”, nhưng lại trả thù những người chế độ cũ? Đảng nào cho phép mình làm VUA bằng “Điều 4” trong HP của VN???
          Tôi bi quan vì những lời vàng ngọc của GS không lọt vào tai những kẻ cố tình không muốn nghe, vì chúng nó đã có chỗ bám là Bắc Kinh, nơi chúng mua được bản quyền sử dụng – cái gọi là “CNXH” – “designed in China”.
          Tôi bi quan vì VN còn có nhiều những kẻ tuân theo lệnh VUA “chỉ biết còn Đảng, còn mình”, đặt lợi ích của “Đảng” lên trên lợi ích dân tộc!
          Nhưng tôi cũng còn hy vọng, vì chúng nó không còn lừa nổi phần lớn nhân dân VN.

          • Chào @Lê Ha!
            Nghe mùi vài câu văn là biết ngay tâm can @Lê Ha rồi. Sự cực đoan và vô minh sẽ giết chết tâm hồn và nhân cách chính bạn và cả những kẻ “thua” muốn làm “giặc” bất chấp cả chính nghĩa của người “được” và làm “vua”. Đến kẻ thù mà còn tôn trọng ĐCS Việt Nam, chấp nhận sự thất bại; chỉ còn những kẻ CCCĐ, CCCB, CCCC mới ngu lâu, dại dài! Giáo sư JL hơn bạn @Lê Ha một cái đầu, tâm nhìn, nhân cách và tấm lòng. Xưa rồi, đừng nhân danh chống TQ mà bài xích ĐCS, đừng lợi dụng dân chủ nhân quyền mà làm loạn. Nếu bạn ở nước ngoài, hãy đọc https://damphong.com/ để mở mang đâu óc, nếu bạn ở trong nước thì cung nên đọc http://sachhiem.net/http://kbchn.com/ để khai minh. Hay quay đầu là bở!
            MN

          • Lý loạn như ngài MN nghe thối quá, không xong rồi. Lý loạn kiểu đó chẳng khác nào bảo ông giáo sư London nhà ta đây là bạn của Việt Nam. Từ đó “tiến nhanh tiến mạnh tiến thần tốc” tới phán luôn là ông giáo sư đây chấp nhận băng đảng cộng sản tại Việt Nam. Rồi từ điều lý loạn nối dài này sẽ kết luận rằng thì là ông ấy chấp nhận làm bạn với cộng sản, chấp nhận trò con đấu tố cha, mẹ đấu tố con, vợ đấu tố chồng, học trò đất tố thầy cô giáo và láng giềng đấu tố nhau, hay sao?

            Làm người ai lại đi lý loạn như ngài MN bao giờ hè.

            qx

  3. Thành thực cảm ơn tấm lòng vì ND VN của Giáo sư JL. Xin Chúc Ngài một năm mới sức khỏe, vui vẻ và thành công. Những thổ lộ của Ngài quả là những mong muốn thiết thực nhất của người VN chúng tôi.

  4. Hoa Kỳ chẳng bán cũng chẳng mua món gì trực tiếp từ các nước nhỏ cuả khu vực nhưng rồi vẫn có lợi nhuận , thế mới thiên tài chứ nhỉ? Ai cung cấp vậy? Là Trung Quốc, Nhật Bản chứ còn ai. Giống như trong hệ thống bán hàng đa cấp, “deligation saves your time, energy and cost”, thích không? Thích quá đi chứ còn gì nưã, chúng em làm… “nô lệ” lâu năm nên cũng quen rồi, và còn lại làm rất tốt nưã chứ, nên Đại Ca rất vui lòng thưởng thức, eh? 🙂

  5. Cảm ơn Anh về những y kiến rất chân thành và sâu sắc!
    Năm mới Đinh Dậu đang tới, kính chúc Anh và gia đình năm mới mọi sự như ý!

  6. Ngày hôm nay TT Trump đã chính thức ký văn bản Hoa Kỳ rút khỏi TPP. Cũng giống anh JL, tôi đã từng ủng hộ TPP, hy vọng những luật lệ cuả nó sẽ đòi hỏi Việt Nam tuân thủ và cải tổ. Bây giờ không biết nó sẽ ra sao nhỉ.
    Anh JL có nghĩ rằng Nhật Bản sẽ thay thế Hoa Kỳ tiếp tục xúc tiến, khi cần HoaKy` vẫn có thể tham gia sau. Nếu vậy, Đài Loan và Nam Hàn cũng có thể cùng tham gia?

  7. Tôi đã đoán không sai. Sau khi TT Trump và ông ngoại trưởng mới tuyên bố sẽ can thiệp vấn đề Biển Đông là giới chức Philippines liền lên tiếng chống Trung Quốc. Họ còn nói nếu TT Philippines mà nhượng bộ chủ quyền thì quốc hội sẽ truất ông ta. Chế độ Pháp trị có khác nhỉ 😉

  8. .
    NHỮNG ĐÒN ĐỘC CỦA THẦY PHÙ THỦY DONALD TRUMP.
    “….Ngay sau thắng lợi bầu cử (được Putin góp tay dàn dựng) của Trump, …”
    Ông Donald Trump thắng cử nhờ xắp xếp lại luật chơi, nay lập lại Trật tự thế giới mới:
    “….chúng ta có đủ lý do để lo ngại về những kịch bản trước mắt có thể xảy ra của khu vực cũng như trên thế giới….”
    Nếu như Ông thực hiện được vài điều mà giới hâm mộ mong đợi thì quả thật đây là những cơn ác mộng cho giới đang nắm quyền tại Bắc Kinh:
    Ác mộng thứ nhất :
    Nối lại quan hệ ngoại giao với Đài Loan và thừa nhận đảng Cộng Sản Trung Quốc lãnh đạo ở Bắc Kinh và Thủ tướng Đài Loan, của chính quyền Đài Bắc, là chính phủ luân phiên của « một nước Trung Hoa» ,bật đèn xanh cho Đài Loan được Liên Hiệp Quốc thừa nhận là thành viên.
    (Từ năm 1979, Washington đã cắt đứt quan hệ ngoại giao với Đài Loan và thừa nhận đảng Cộng Sản Trung Quốc lãnh đạo ở Bắc Kinh là chính phủ duy nhất của « một nước Trung Hoa ».)
    Điều này mở ra khả năng cho 1 tỷ 300 triệu người dân Hoa Lục học cách “ Tự chọn lựa “ Chính phủ của chính họ! Biết đâu chừng 23 triệu dân Đài Loan lại là một mẫu mực sống cho cả khối
    đông đảo dân chúng Hoa Lục hiện giờ có tiền thiếu Tự Do sẽ noi theo vì Đài Loan và Hoa Kỳ là thành viên của một liên minh dân chủ. cùng chia sẻ các giá trị tự do, dân chủ, nhân quyền …
    Ác mộng thứ hai:
    Khả năng về xung đột Biển Đông- Chiến tranh bùng nổ trực tiếp giữa hai Siêu cường Mỹ-Trung xét dưới những quan điểm hai bên :
    Về phía Trung Quốc,
    -Kiên quyết bảo vệ chủ quyền (Đường lưỡi bò tự vẽ) không thể tranh cãi.
    – Trung quốc xây dựng, gia cố các đảo lớn nhỏ thành căn cứ quân sự, khu du lịch để khẳng định chủ quyền.
    – « Trung Quốc kiên quyết bảo vệ chủ quyền không thể tranh cãi tại biển Nam Hải ».(24/01/2017, phát ngôn viên bộ ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh tuyên bố )
    Về phía Mỹ:
    -”..Hoa Kỳ sẽ làm mọi cách không cho Trung Quốc xâm hại quyền lợi quốc tế tại Biển Đông..” (phát ngôn viên Nhà Trắng Sean Spicer ngày 23/01/2017)
    – « ..không cho Trung Quốc tiếp cận các đảo lấn chiếm ..» (Ngoại trưởng tương lai Rex Tillerson )
    Khi nổ ra Chiến tranh tại thời điểm hiện tại thì :
    -chính quyền Bắc Kinh biết là nếu xung đột trực diện với Mỹ thì sẽ thua .
    -Với nhịp độ chạy đua vũ trang để trổi dậy làm đại cường, Trung Quốc.Phải mất thêm từ 20 đến 30 năm, Trung Quốc mới có hy vọng thu ngắn khoảng cách.(thẩm định của giáo sư James Char, đại học Nam Dương ( Nanyang) ở Singapore )
    – Đường lưỡi Bò do Trung Quốc tự vẽ để độc chiếm Biển Đông sẽ giao trọng trách cho Tân Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ James Mattis cắt đứt .
    Ác mộng thứ ba:
    -Nếu gây ra cuộc chiến tranh trực tiếp với Mỹ,Trung Quốc có nguy cơ mất sạch tiền, đang là Chủ nợ biến thành kẻ trắng tay .Bắc Kinh đang có trong tay một ngàn 850 tỷ đô la tài sản Mỹ trên thị trường Hoa Kỳ( Bao gồm Công khố phiếu của Mỹ dưới dạng cổ phiếu và trái phiếu ) Vấn đề này dự định sẽ do hai nhân vật mà Bắc Kinh vẫn phải lo lắng đảm nhiệm:
    Giáo sư Kinh tế và Chính sách Công quyền Peter Navarro -Chủ tịch Hội đồng Cố vấn Thương mại Quốc gia,Wilbur Rosss – Bộ trưởng Thương mại,
    Khi mà khối tài sản này của Trung Quốc mà bị đóng băng , ngưng chuyển đổi, giao dịch ….trên thị trường tài chính thế giới nó sẽ kéo theo tốc độ tăng trưởng kinh tế bị xuống dốc ,những hỗn loạn nghiêm trọng trong thị trường, xuất khẩu, nhập khẩu….của Hoa Lục. Điều này có khả năng xảy ra vì các công ty Siêu quốc gia của Mỹ thường có những kinh nghiệm cây đắng khi mất bạc Tỷ đô la bởi những dòng Twitter lúc nửa đêm về sáng của Donald Trump khi nằm trong tầm ngắm.
    Điều này có ý nghĩa gì với chính sách chiến lược ngoại giao đối ngoại của Trung Quốc đang xây dựng nên các liên minh kinh tế nhằm mục đích tăng cường khả năng chạy đua vũ trang nhằm đạt được mục tiêu hoàn toàn đường Lưỡi Bò đã được đặt ra ?
    Không có tiền để hứa và chi trả một loạt cho các Chính phủ độc tài , tham nhũng ,nhược tiểu…chạy theo Bắc Kinh vì bị hù dọa, hứa hẹn ,được an tâm và các quan chức có tiền “ lại quả “ như:
    Campuchia dưới quyền Thủ tướng Hunsen , Thái lan do Thủ tướng Prayuth Chan-ocha (Cựu Tư lệnh lục quân Thái Lan-Quân đội Hoàng gia Thái Lan. ) cai trị ,Philippines dưới quyền Tổng thống Rodrigo Duterte,(nhân chuyến công du của ông Duterte, Bắc Kinh đã đồng ý đầu tư 15 tỷ đô la vào Philippines.)Malaysia bị thao túng bởi Thủ tướng Najib Razak ……các quốc gia Đông Nam Á kể trên cũng đang là hình mẫu cho Quan chức Việt Nam nối bước trong chính sách đối ngoại đủ dây giữa các Siêu cường!
    Mối liên minh mà Bắc Kinh đang gây dựng nêu trên đang trong giai đoạn đầu này sẽ bị suy yếu và có nguy cơ tan rã vì không có tiền!
    Đó chính là những cơn ác mộng thực sự mà Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump có thể gây ra :“..rằng thế giới đang có nguy cơ rơi vào một cơn khủng hoảng sâu rộng chưa từng thấy kể từ sau Thế chiến II,..” và làm cho Diều Hâu Tập Cận Bình – được cơ hội ngàn vàng khi đóng vai con chim Bồ Câu giao giảng Hòa Bình, Thịnh vượng,An ninh….
    dưới chiêu « tái cân bằng toàn cầu hóa kinh tế »
    tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới Davos, Thụy Sĩ, (ngày 17/01/2017.) phải dè chừng, mất ăn mất ngủ!
    Hay Thầy phù thủy Donald Trump khi bóp cổ được địch thủ rồi chỉ mang ra làm thứ để “thương lượng” riêng kiếm thêm miếng cơm manh áo cho vài triệu dân thất nghiệp Mỹ đã cuồng nhiệt ủng hộ Ông hết mình thì đúng là :”..những lời lẽ đao to búa lớn,..”
    Chúng ta hãy chờ xem !

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *